"Thôi được, ngươi... ngươi nhớ giữ chừng mực."
“Bằng không, ta có thể sẽ không nhịn được mà động thủ...”
Trương Cửu Dương khẽ cười, nói: “Yên tâm, ngươi sẽ không động thủ đâu.”
Nhạc Linh đang lấy làm lạ, chợt cảm thấy hai tay bị siết chặt, mở mắt ra mới phát hiện, tay chân của mình chẳng biết từ lúc nào đã bị Phược Long Tác trói lại.




